DMCA.com Protection Status
 
Review những bộ phim Âu Mỹ hay

Signal (2016): Niềm tin của quá khứ vào hy vọng ở tương lai

Đầu năm 2016, bộ phim Signal (Tín hiệu) với thể loại hình sự - trinh thám có pha một chút yếu tố giả tưởng ra mắt công chúng xem truyền hình và đạt được nhiều tiếng vang lớn. Với dàn diễn viên gạo cội cùng kịch đầy gay cấn, hồi hộp và kịch tính được thực hiện bởi đạo diễn và biên kịch tài ba. Bộ phim xứng đáng là phim truyền hình hay nhất lịch sử truyền hình cáp TnV năm 2016.



1. Lời gọi đến từ quá khứ

Bộ phim bắt đầu bằng vụ án bắt cóc rồi sát hại một cô bé 11 tuổi, là bạn học cùng trường với Park Hae Young vào năm 2000. Chính vì vậy mà cậu bé vô tình phát hiện ra hung thủ thật sự bắt cóc cô bé. Mặc dù, đã nhiều lần khiếu nại với cảnh sát nhưng họ đều bỏ ngoài tai và ngó lơ cậu. Cho đến 15 năm sau, khi Park Hae Young, nay đã trở thành thanh tra phân tích tâm lý tội phạm, tình cờ nhận được cuộc gọi từ bộ đàm của cảnh sát Lee Jae Han ở năm 2000. Qua đó, anh phát hiện ra một xác chết và dần hé mở được những bí mật để kịp thời bắt được hung thủ thật sự trước khi thời hạn của vụ án kết thúc.


Sau vụ án, dư luận nổ ra hàng loạt các cuộc tranh cãi về việc những tên ác nhân vẫn sống nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sau khi vụ án bị vô hiệu do kết thúc thời gian điều tra. Cuối cùng, bộ luật hình sự được thay đổi, các tội ác giết người, phóng hỏa và bắt cóc sẽ không còn giới hạn về thời hiệu nữa. Mở ra một đội chuyên án về điều tra các vụ án treo dài hạn trong đó có đội trưởng Cha Soo Hyun, chuyên gia phân tích hiện trường Jung Heon Gi, thanh tra với mối quan hệ rộng trong ngành Kim Gye Chul và cuối cùng là trung uý Park Hae Young.


Chỉ với 2 tập đầu tiên, bộ phim đã đem đến được những thước phim gay cấn, hồi hộp và vô cùng ‘’xoắn não’’ giữa cuộc đấu trí của hung thủ và giới cảnh sát. Đặc biệt là tín hiệu từ quá khứ đã góp phần lớn cho cuộc phá án này. Đây cũng là những tin nhắn cuối cùng mà cảnh sát Lee Jae Han ở năm 2000 gọi cho Park Hae Young nhưng tín hiệu vẫn tiếp tục truyền đi và quay trở lại với vụ án đầu tiên của Lee Jae Han và cũng là vụ án treo lớn nhất trong lịch sử Hàn Quốc, vụ giết người hàng loạt ở Nam Gyeonggi năm 1989. Câu chuyện này được lấy cảm hứng từ vụ án có thật về tên sát nhân hàng loạt ở Hwaseong. Trong quá trình liên lạc, Park Hae Young vô tình để lộ thời gian và vị trí của vụ ám sát thứ 8 khiến Jae Han kịp thời cứu sống một cô gái đó. Từ đó, toàn bộ cục diện của kết quả vụ án trong tương lai cũng thay đổi và một khi quá khứ thay đổi thì sẽ phải có một sự trả giá cho sự thay đổi đó. Trong vụ án này, tuy Jae Han đã cứu sống được một mạng người, nhưng cũng chính anh đã bắt nhầm hung thủ và khiến người đó phải chết oan. Cả Lee Jae Han và Park Hae Young song song cùng phá án ở quá khứ và hiện tại cho đến khi Lee Jae Han phát hiện ra hung thủ thật sự nhưng cay đắng thay, anh không có đủ bằng chứng và nhân chứng để bắt hắn. Để rồi 26 năm sau, nhờ sự tiến bộ của khoa học và công nghệ Park Hae Young cuối cùng cũng khiến hai cha con hung thủ phải vào tù.



6 năm sau vào năm 1995 ở quá khứ, tín hiệu lại một lần nữa phát ra khi Lee Jae Han đang theo đuổi vụ siêu trộm khét tiếng tại 4 ngôi nhà của những quan chức cấp cao như nghị sĩ, chủ tịch và nhà trưởng công tố viên. Một lần nữa, nhờ sự gợi ý của Park Hae Young mà Lee Jae Han lại vô tình bắt nhầm kẻ trộm dẫn đến vụ tai nạn thương tâm cho con gái ông. Ở hiện tại, sau khi kẻ trộm ra tù đã âm mưu sát hại kẻ mà ông cho là đã vô tình gây nên cái chết cho con gái mình. Trong quá trình điều tra, cảnh sát Cha Soo Hyun đã vô tình bị chết bởi âm mưu của kẻ trộm.


Khi cả Lee Jae Han và Park Hae Young đều mất đi những người thân do sai lầm trong khi phá án. Họ đã đã từng nghi ngờ về việc phát tín hiệu cho nhau và cũng từng mong muốn ngừng truyền tin. Nhưng cho đến cùng, với sự kiên trì tìm kiếm sự thật cho đến cùng của Lee Jae Han đã khiến Park Hae Young thay đổi và cùng nỗ lực điều tra cho đến khi kết thúc vụ án:

‘’Kẻ phạm tội thì nhất định phải trả giá. Dù giàu sang hay quyền cao chức trọng đến cỡ nào đi nữa. Đó mới chính là nghĩa vụ của cảnh sát!’’

Như lời cuối cùng cảnh sát Lee Jae Han đã nói với Park Hae Young

‘’Quá khứ có thể thay đổi. Đừng bao giờ bỏ cuộc’’


Từ đó, ta có thể thấy, tín hiệu không được phát đi thường xuyên mà nó phát ra đều có mục đích riêng của nó. Với mỗi gợi ý đến từ tương lai của Park Hae Young có thể thay đổi hay quá khứ hay không còn phụ thuộc vào suy nghĩ và hành động của Lee Jae Han. Hay ngay cả khi quá khứ thay đổi, thì cũng có những thứ không thay đổi. Nhưng một khi quá khứ thay đổi, không chỉ dẫn đến kết quả ở tương lai thay đổi mà còn họ còn phải chịu sự đánh đổi bằng sinh mạng của những người vô tội khác.



Khi đến nhà của Cha Soo Hyun, Park Hae Young tình cờ phát hiện ra cuốn sổ tay của thanh tra Lee Jae Han. Đằng sau cuốn sổ có tờ giấy note ghi lại 4 vụ án quan trọng mà Jae Han theo dõi. Chính vì vậy mà Hae Young đã hỏi Jae Han có phải anh đang điều tra vụ Hongwon Dong năm 1997 không? Tới đây, ta thấy rằng việc truyền tin giữa quá khứ và hiện tại như một vòng lặp mà không có điểm khởi đầu. Như việc ta luôn tranh cãi ‘’Con gà có trước hay quả trứng có trước’’. Vì chính Hae Young đã báo tin các vụ án cho Jae Han nhưng cũng vì Jae Han viết tên những vụ án đó mà Hae Young mới thấy được trên tờ giấy note.


Nhờ sự kiên trì nỗ lực của Lee Jae Han trong quá khứ mà vụ án Hongwon Dong 1997 được kết thúc trong quá khứ và cũng biến mất trong tờ ghi chú các vụ án của anh.


Cuối cùng, bộ phim đưa ta đến điểm khởi đầu của sự kết thúc. Đó là vụ hiếp dâm nữ sinh tại Inju năm 1999. Câu chuyện dựa trên một vụ án có thật tại Hàn Quốc vào năm 2004. Đã có ít nhất 41 nam sinh trung học đã cưỡng hiếp các nữ sinh trong suốt 11 tháng và quay clip tống tiền. Tuy đã làm giảm đi một phần sự nghiêm trọng so với vụ án thật nhưng những tác hại và ảnh hưởng của vụ án lên tâm lý của những nạn nhân liên quan là vô cùng to lớn. Đồng thời, vụ án này cũng mở ra những bí mật vô cùng quan trọng ảnh hưởng đến những người có tiền, có quyền trong xã hội. Dù được cả Park HAe Young và Cha Soo Hyun dự báo về một cái chết sau vụ án nữ sinh nhưng Lee Jae Han vẫn kiên định điều tra đến cùng để lật tật thế lực đen tối đằng sau bao che cho những kẻ phạm tội.


Đêm định mệnh ấy, tín hiệu qua bộ đàm đã truyền tin cuối cùng trước khi nó hoàn toàn ngưng hoạt động. Nhưng Lee Jae Han vẫn tin rằng, bằng cách này hay cách khác cũng sẽ vẫn có cách để kết nối từ quá khứ với hiện tại.



2. Những góc khuất của tội ác

Theo mình đánh giá thì mỗi một vụ án trong phim, biên kịch không quá đi sâu vào nguyên nhân và lý do dẫn đến những hành vi phạm tội của hung thủ. Nhưng cũng đủ phần nào nói lên những hiện thực của xã hội dẫn đến bản ngã của những kẻ sát nhân.


Trong vụ án, bắt cóc năm 2000. Chính sự ham đua vật chất, khoe mẽ vẻ bề ngoài đã gây ra tính nghiện hàng hiệu của Yoon Soo Ah, một cô y tá lương bình thường phải mang trong mình món nợ 50 triệu won. Ngay cả anh người yêu cũng không đủ tiền để chu cấp cho sự xa hoa của cô.


Hay chính tình yêu thương sai lầm đến từ ông bố đã một phần tiếp tay cho tội ác của người con trai trong vụ giết người hàng loạt ở Nam Gyeonggi 1989 cho đến vụ trộm khét tiếng năm 1995 và vụ hiếp dâm tập thể năm 1995. Tất cả đều xuất phát từ việc các ông bố, bà mẹ cố gắng bao bọc, che giấu cho tội lỗi của những đứa trẻ. Dần dần, chúng hình thành thói quen trong suy nghĩ rằng nếu chúng làm sai thì đều có gia đình bảo vệ. Từ đó, ta thấy rằng gia đình đóng một vai trò rất quan trọng trong việc hình thành nhân cách của những đứa trẻ sau này. Không phải cứ yêu thương là đủ, mà chúng ta còn cần phải chăm sóc đúng cách những linh hồn còn đang trẻ và dễ lạc lối này.



Thương tâm nhất có thể là vụ thảm sát Hongwon Dong năm 1997, khi để một đứa trẻ bị ngược đãi và hành hạ bởi một người mẹ trầm cảm mà hàng xóm hay xã hội không hề hay biết. Bên cạnh đó, nạn nhân cuối cùng Yoo Seung Yeon đã bắt đầu cảm hoá được trái tim của tên sát nhân. Dù vẫn ra tay giết hại người mà hắn thích nhưng cô cũng đã giúp hắn cảm nhận được sự quan tâm và dần thay đổi cảm xúc, thứ mà không ai dạy hắn từ khi còn nhỏ. Cuối cùng hắn đã không thể giết ai vì không còn cảm thấy có ý nghĩa nữa và tự kết liễu mình nhưng bất thành. Chính vì sự thờ ơ của xã hội mà có lẽ đây là vụ án duy nhất được kết thúc trong quá khứ để trao trả lại mạng sống cho 9 nạn nhân còn lại. Đồng thời ở cuối vụ án này, cũng hé lộ chi tiết Yoo Seung Yeon vào nhà tù với tư cách là tình nguyện viên như là một liều thuốc để giúp chữa lành những tổn thương mà Kim Jin Woo (kẻ sát nhân máu lạnh) đang phải chịu đựng do quá khứ sống chung với người mẹ độc ác gây nên.


Một trong những lý do quan trọng khiến các vụ án này bị treo suốt thời gian dài, đó chính là sự tha hoá của một bộ phận cảnh sát khi họ sợ bị cánh báo chí và dư luận lên án việc điều tra sai hay luôn phải sống khép nép, o bế những quan chức có quyền trong xã hội. Từ tên cảnh sát trưởng Kim Bum Joo tham lam chức quyền, cho đến người bạn thân Ahn Chi Soo phản bội chỉ vì muốn cứu sống con gái và còn nhiều các vị thanh tra cảnh sát với nhiều lý do khác nhau đã dần biến mình những con chó săn cho những người địa chủ. Chính điều này đã trực tiếp đẩy những người cảnh sát anh minh, lương thiện phải đứng ở lằn ranh giữa sức ép của sự bất công đến từ chính quyền đồi bại và những đòi hỏi công bằng đến từ sự mất mát của những người dân.


Đặc biệt là vụ án cưỡng hiếp nữ sinh năm 1999 đã dấy lên làn sóng phản đối dữ dội trong dư luận Hàn Quốc khi cảnh sát để kẻ phạm tội nhởn nhơ, còn nạn nhân là nữ sinh bị cưỡng hiếp và gia đình người bị vu oan lại chính là những người bị pháp luật và những con người vô tâm trong xã hội ngược đãi.



Hầu hết các vụ án trong phim đều là những vụ án nhận được sự quan tâm rất lớn từ dư luận. Nhưng nếu chúng ta thử hỏi, những vụ án giết người nhỏ lẻ, ít được báo chí và dư luận quan tâm hơn thì liệu cảnh sát hay chính quyền có dành đủ thời gian và công sức để tiếp tục quan tâm, điều tra cho tới cùng hay không? Hay vẫn cứ tiếp tục để những tên hung thủ ấy trở thành những tên sát nhân hàng loạt và còn phải chờ thêm những người vô tội bị sát hại thì họ mới thực sự thấy được tầm nghiêm trọng và dồn hết sức lực để điều tra một cách nghiêm túc?


3. Hy vọng đến từ tương lai

Trong bộ phim, không chỉ có Lee Jae Han hay Park Hae Young liên tục nhắc đến việc ‘’Những kẻ phạm tội thì nhất định phải trả giá’’, mà sự hy vọng về một xã hội công bằng còn đến từ những người không có quyền, không có tiền và không có quan hệ như bố của Jae Han. Trong khi miệng ông luôn nói bùa không linh ứng nhưng ông vẫn đi chùa để xin chúng về dán trong nhà với niềm hy vọng mang đến sự bình an cho con trai của mình. Dù con trai ông đã mất tích hơn 15 năm, nhưng ông vẫn tin rằng ’Chắc chắn một ngày nào đó, sẽ có người tìm ra kẻ phạm tội’’. Hay trong vụ án bắt cóc, người mẹ vẫn hàng ngày không quản nắng mưa cầm tấm bảng ‘’Tìm hung thủ’’ với hy vọng một ngày nào đó, sẽ có những người cảnh sát kiên cường tìm ra hung thủ thật sự và bắt chúng phải trả giá cho những tội ác của mình. Thời gian chờ đợi có thể mất 10 năm, 15 năm hay 30 năm nhưng chỉ cần có người còn tiếp tục chiến đấu thì hy vọng sẽ không bao giờ lụi tàn.


Cảnh sát Lee Jae Han do nam diễn viên gạo cội Cho Jung Woo thủ vai đã lột tả sâu sắc một thanh tra cảnh sát mẫu mực, kiên cường không chịu khuất phục trước những khó khăn và thế lực đen tối. Chính nhờ bộ phim này mà anh được biết đến như ‘’cảnh sát quốc dân’’ của làng giải trí Hàn.



Đó cũng chính là thông điệp chính mà bộ phim đã cố gắng truyền tải thông qua mỗi vụ án trong phim. Các vụ án đều liên quan đến cảnh sát Lee Jae Han, vì anh chính là biểu tượng của sự chiến đấu quật cường, của niềm hy vọng. Và chính nó cũng đã lan tỏa sang cho đội trưởng Cha Soo Hyun.

‘’Nếu một ngày cô nhận được tin nhắn từ quá khứ thì cô sẽ làm gì?

- Tôi sẽ nhờ bảo vệ người mình quan tâm’

Nhân vật này được diễn viên gạo cội Kim Hye Soo thủ vai và đã hoàn thành xuất sắc một thanh tra Cha Soo Hyun với hai tính cách khác biệt. Một Cha Soo Hyun hiền lành, có phần nhút nhát ở bên Lee Jae Han trong quá khứ biến đổi thành một đội trưởng Cha Soo Hyun mạnh mẽ, gan lì khi ở bên Park Hae Young ở hiện tại. Khác với hai nhân vật nam luôn nóng tính thì ở Cha Soo Huyn, cô có sự linh động và hiểu thời thế. Khi bị cấp trên chèn ép, bên ngoài cô thể hiện sự nhún nhường, tuân lệnh nhưng bên trong lại âm thầm tiếp tục điều tra và làm theo những gì mình tin là đúng.


Cuối cùng, là nhân vật Park Hae Young. Người đã từng có thiện cảm rất xấu về cảnh sát. Anh đã từng trên dưới nhiều lần thẳng thừng nói xấu ngành cảnh sát trước mặt đồng nghiệp

‘’Ai ở cái đất nước này cũng đều biết cảnh sát điều tra rất hời hợt’’

Nhưng bằng sự quyết tâm và ý chí sắt đá của Lee Jae Han mà anh dần tin rằng, tương lai có thể thay đổi, chính tương lai là niềm hy vọng của quá khứ. Chỉ cần ta, đừng bao giờ bỏ cuộc.

Vai diễn Park Hae Young được diễn viên trẻ Lee Je Hoon vào vai. Diễn xuất của anh đôi lúc được nhận xét là biểu lộ cảm xúc hơi nhiều nhưng theo mình, anh diễn cũng đã tròn vai cho nhân vật Park Hae Young.



Nếu các bạn để ý, trong gần cuối mỗi vụ án ta tưởng chừng như đã đi vào ngõ cụt, để cho hung thủ tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thì lại xuất hiện những chi tiết rất nhỏ nhưng lại mang đến những đóng góp quan trọng giúp xoay chuyển tình huống. Như trong vụ án đầu tiên là phiếu gửi xe để chứng minh cảnh sát, họ còn một ngày để buộc tội hung thủ. Cho đến chiếc máy điện có chứa ADN của hung thủ trong Vụ Nam Gyeonggi 1989. Những chi tiết đó như một biểu tượng của sự hi vọng, chỉ một chút nhỏ thôi nhưng nếu có người không bỏ cuộc, vẫn kiên trì tìm kiếm những manh mối còn sót lại thì việc bắt được những tên tội phạm chỉ còn là thời gian.


4. Những ấn tượng sâu sắc về bộ phim


Bộ phim được cầm chịch bởi đạo diễn tài ba Kim Won Suk, người đã vô cùng thành công với bộ phim Misaeng vào năm 2014 trước đó giúp ông dành giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại Baeksang lần thứ 51. Ngoài ra, bộ phim còn được chắp bút bởi biên kịch Kim Eun Hee, người từng gây dấu ấn đậm nét ở dòng phim hình sự với tác phẩm Three Days và Sign. Chính vì vậy mà xuyên suốt bộ phim vẫn giữ được sự kịch tính, hồi hộp và bất ngờ của các vụ án. Tuy nhiên, hai tập cuối có mạch phim hơi chậm cùng những tình tiết chưa được lý giải thích hợp như việc Lee Jae Han đã liên lạc với các đồng đội khi nào để họ có thể đến kịp thời giải cứu anh.


Với dàn diễn viên chính gạo cội kết hợp ăn ý với nhau cùng những nhân vật cameo khách mời đã góp phần làm nên thành công của bộ phim. Tuy nhiên về phần tính cách nhân vật phản diện người bạn thân Ahn Chi Soo và cảnh sát trưởng Kim Bum Joo chưa thực sự nổi bật và chưa có nhiều đất diễn để thể hiện sự giằng co, đấu tranh tâm lý của Ahn Chi Soo hay bộ mặt thật sự độc ác của Kim Bum Joo.



Bộ phim ra mắt sau thành công vang dội của Reply 1988. Không được truyền thông mạnh mẽ, đồng thời bộ phim có chủ đề hình sự kén người xem. Nhưng chỉ sau tuần đầu tiên phát sóng, bộ phim đã nhanh chóng trở thành cái tên Hot được các mọt phim săn đón đầu năm 2016. Phim đạt tỷ suất người xem cao và cũng nằm trong top 10 phim có rating cao nhất lịch sử đài cáp TvN với con số trung bình là 8.83%.


Nhờ những thành công vang dội, mà bộ phim cũng đạt được nhiều giải thưởng ấn tượng trong năm 2016. Như giải phim truyền hình xuất sắc tại giải thưởng Baeksang Arts Award lần thứ 52. Diễn viên Cho Jin Woong đạt giải nam diễn viên xuất sắc nhất tại giải TvN10 Awards, APAN Star Awards lần thứ 5 và Asia Artist Awards lần thứ nhất. Biên kịch Kim Eun Hee đại giải Kịch bản phim hay nhất tại lễ trao giải Baeksang Arts Awards lần thứ 52, APAN Star Awards lần thứ 5 và Brand of the Year Awards năm 2017.


13 views0 comments